Truyện ngắn: Hoàng hôn màu tím Phần 1

raumuongx

New member
Anh Thao đón con về trong một giờ tan học. Cái nắng chiều vàng phủ ngập nẻo đường
quê. Tiếng loa phát thanh nghe rộn ràng cả xóm nhỏ. Đàn cò trắng Bốy từ đồng ruộng
tới cuối trời xa xôi. Đàn trâu nối nhau về tiếng tiêu của thằng bé đang cưỡi còn vọng
lại. Nhà ai bếp nhả khói lam chiều, nghe mùi cơm nở Bốy thoang thoảng thơm lừng cả
góc trời quê. Nhớ người phụ nữ như thuở nào bên bếp lửa bập bùng cháy đỏ, đảm đang
nấu nướng chuẩn bị một bữa cơm gia đình ấm cúng. Anh Thao nghe lòng mình nao nao chút
buồn, thấy thương lắm vị quê.




Hai bố con với tiếng cười nói tưng bừng trên ngả đường chiều. Tiếng cười của anh Thao
cũng ngừng lại sau câu hỏi của đứa con.


- Bố ơi, khi nào Má mới về đón con đi học.


Anh Thao quay mặt nơi khác, giấu đi cái nét buồn đang hiện lên khuôn mặt chất phác.
Anh nắm lấy tay con mình, với nụ cười gượng ép.


- Má đang ở xa lắm, rồi má cũng sẽ về với con thôi. Má chưa về là do con chưa ngoan.
Con có muốn má về sớm không.


Đứa con ngây thơ trả lời.


- Dạ muốn.


- Vậy thì con hãy ngoan lên, đi học phải nghe lời cô giáo. Rồi má sẽ trở về với con.
Má đi không về là do con chưa ngoan đó thôi.


- Bố nói với má đừng buồn con nữa, con hứa sẽ ngoan. Má về má dẫn con đi chơi xe điện
đụng, phải không Bố.


- Con ngoan thì Má sẽ về dẫn con đi tàu lửa, xe điện đụng, rồi vào nhà hơi, nhà Bốnh,
câu cá, rồi chiều chiều thì đi thả diều, còn nhiều thứ nữa.


- Hoan hô sướng quá, con đi 4 vòng tàu lửa luôn nha.


- Má đang nghe con nói đó. Con có muốn nói gì với má không.


- Má đang ở xa, sao nghe con nói được.


- Thì con nói, rồi gió sẽ chuyển lời của con tới má. Con nói đi.


- Má ơi, về với con. Con không lì nữa đâu. Má về mua cho con siêu nhân để con chơi.


Anh Thao gục mặt rơi hai hàng nước mắt, ôm đứa con trai ngây thơ vào lòng, vội vàng
lấy tay lau nước mắt, âu yếm nói cùng con.


- Má nghe con nói rồi đó. Má vừa nói ừ. Con ngoan lên nhé, rồi má sẽ về với con. Mình
đi thôi, bà nội đang nấu cơm chờ ở nhà.


Anh Thao bồng con đi về, trong cái bóng chiều hiu quạnh, những cánh diều trên bầu
trời, dần dần hạ thấp xuống rồi mất hút phía dãy hàng cây cao. Tiếng cười của lũ trẻ
trên tay cầm con diều, hồn nhiên kéo nhau về, bỏ lại cánh đồng xanh ngút buồn thênh
thang. Nhà anh Thao dễ nhận biết nhất trong xóm. Qua một cái ngõ phía trước đầy hoa
tím quanh hàng rào chính là nhà anh. Trong xóm này ít có nhà ai trồng cây có tên gọi
Chiều Tím như là nhà anh, nếu có thì cũng vài cây để ngắm làm cảnh. Có thể nói nhà
anh trồng nhiều nhất trong xóm, nên việc ai đi tìm nhà, không mấy quá gọi là khó
khăn. Cứ thấy nhà nào có bông tím nhiều nhất, chính là nhà anh Thao, không Bốo giờ
nhầm lẫn đi đâu được.


Ngày chị Nhâm vợ anh còn sống, rất thích loài hoa này, với tên gọi Chiều Tím nghe vô
cùng lãng mạn, có chút buồn buồn của sự xa vắng trong đợi chờ đầy nỗi nhớ nhung. Sắc
hoa mang màu tim tím, màu của thủy chung, màu của tâm hồn hiện lên nét mơ mộng, đại
diện cho một tình yêu say đắm đến mãi về sau này. Cái ngày đám cưới của anh và chị
Nhâm, cô dâu vẫn trong tà áo dài màu tím ra mắt quan viên hai họ. Cái đám cưới tuy
nhỏ, chỉ có họ hàng đôi bên và 1 ít bạn bè đến tham dự, tuy cuộc sống nghèo khó thiếu
thốn, nhưng tràn đầy niềm vui trong tình yêu thương của đôi vợ chồng trẻ. Anh chị
sống rất hạnh phúc trong căn nhà nhỏ này, tình yêu ấy nó to lớn vô cùng. Anh Thao đi
làm, chị Nhâm ở nhà lo cơm nước và giữ con, đến khi anh trở về cùng quay quần bên
nhau ăn cơm. Căn nhà ngập tràn tiếng cười, chưa Bốo giờ có lời qua tiếng lại, cãi vã
hay khóc lóc om sòm, chỉ có tiếng cười bên những lời yêu thương.


Tưởng chừng sống với nhau đến hết một đời, nào có ngờ tình yêu ấy nó sớm lụi tàn khi
chị Nhâm mắc phải căn bệnh hiểm nghèo quái ác. Dù gia đình đã cố gắng chữa trị nhưng
chị Nhâm vẫn không qua khỏi. Chị ra đi bỏ lại anh Thao, với đứa con thơ vừa tròn 2
tuổi. Cái ngày đám tang của chị, thằng bé nó thấy đông người vui quá, nó luôn miệng
cười, mặc kệ ai đang khóc lóc thảm thiết trong cái buồn tang thương, với tâm hồn trẻ
thơ chưa hiểu biết gì, nó chỉ vui cười, nhìn hết người này đến người khác. Anh Thao
ôm nó vào lòng mà khóc trong nỗi mất mát quá lớn, anh hiểu ra rằng từ nay về sau con
của anh sẽ vĩnh viễn mồ côi mẹ.


Từ ngày vợ anh mất. Anh luôn xem phim sex hay rồi giấu con mình cho đến tận bây giờ, dù hiểu ra rằng sau
này lớn lên nó cũng sẽ biết. Những khi anh thắp hương cho vợ, thằng bé luôn miệng hỏi
anh " đó là ai" anh chỉ biết lặng lẽ mà rơi hai hàng nước mắt. Những khi nó hỏi " Má
đi đâu rồi Bố", anh Thao thường chỉ tay về phía tấm ảnh cưới đang treo ở lưng tường,
rồi trả lời.
 
Bên trên